Cuộc đời có thật nhiều bất ngờ, mà những bất ngờ đó có thể làm ta vui
sướng, hạnh phúc cũng có thể là cho người ta phải hối hận, đau khổ
Vì vậy mọi người hãy sáng suốt để chọn cho mình con đường đúng đắng nhất cho cuộc đời mình và hãy nhìn mọi người bằng trái tim, nhìn vào tâm hồn của mọi người chứ đừng chỉ nhìn vẻ bề ngoài của họ nhé.
Cuộc đời có thật nhiều bất
ngờ, mà những bất ngờ đó có thể làm ta vui sướng, hạnh phúc cũng có thể
là cho người ta phải hối hận, đau khổ. Vì vậy mọi người hãy sáng suốt để
chọn cho mình con đường đúng đắng nhất cho cuộc đời mình và hãy nhìn
mọi người bằng trái tim, nhìn vào tâm hồn của mọi người chứ đừng chỉ
nhìn vẻ bề ngoài của họ nhé.
Đã có bao giờ ta từng thức
thật khuya để tận hưởng cái ban đêm tĩnh lặng, chỉ mỗi ta và ta với bao
dòng tâm sự miên man da diết, nhớ một người ở nơi nào đó đến nao lòng,
có thể gọi điện thoại hay nhắn tin cho người đó nhưng lại... không thể,
vì một lý do nào đó, chạnh lòng và muốn quên đi, nhớ thật nhiều, thật
nhiều để ngày mai lại bắt đầu một ngày mới không có những nỗi nhớ da
diết và tập trung vào mọi việc người ta gọi đó là bão hoà cảm xúc.
Sài Gòn đang mưa, những cơn
mưa dai dẳng, ta nhớ lại... Thời gian sẽ làm người ta ''thôi nhớ'' nhưng
không có nghĩa là ''không nhớ'' gì về cái gọi là kỷ niệm cả...
Đôi lúc ta nghĩ rằng trên
đường đời này những người ta gặp, đã quen, đã yêu thương giờ đang ở đâu?
Ta không chắc rằng họ sẽ đi cùng ta đến cuối con đường ta chọn, cũng
không chắc chắn rằng họ sẽ chỉ đồng hành cùng ta, 1 lúc nào đó rồi họ sẽ
dừng lại ở nơi nào đó còn mỗi mình ta, đừng thất vọng nhé mà vẫn tiếp
tục đi đi!
Đừng vì người ta dừng lại mà
bản thân ta cũng phải dừng lại hãy nghĩ rằng trên con đường chúng ta đi
nhiều thử thách gian nan, họ là những người đồng hành cùng ta trong
những chặn đường này hãy cảm ơn họ vì họ đã mang đến cho ta những điều
thú vị, đau khổ, hạnh phúc, niềm tin.v..v
Họ giúp ta trải nghiệm những
gì ta sẽ thật sự không biết khi ta đơn độc 1 mình trên con đường phía
trước, họ giúp ta nhận ra rằng một ngày nào đó khi nhìn lại phía sau ta
sẽ cảm thấy rằng mình đã trưởng thành biết bao và quá khứ chỉ là kỷ niệm
hãy biến nó thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc đời ta, để nhớ một
thời ta đã rất cố gắng, phấn đấu như thế nào, cũng nên nhớ rằng chúng ta
còn phải đi tìm hạnh phúc riêng của bản thân chúng ta, không thể sống
mãi trong nỗi đau khổ của chính mình được.
Đó là cách tôi gọi " người đi ngang đời tôi ".
Nguồn: Tạp chí phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét