Kiếp trước quay đầu nhìn nhau 500 lần, vậy mà vẫn chẳng đổi lại được một cơ may mong manh gặp lại nhau.
Mong chờ một lần chạm mặt là vậy, ai hay ngày gặp lại, người ta đã có người mới. Còn mình mãi chỉ là một người cũ ôm nhiều hoài niệm mà thôi
"Kiếp trước phải quay đầu nhìn nhau 500 lần, kiếp này mới có cái duyên gặp gỡ hay ở cạnh nhau"
Câu chuyện cũ mèm đến nỗi số thời gian có thể tính bằng năm.
Vậy mà chỉ cần nhìn thấy một cảnh
tượng quen, một chi tiết nhỏ nhặt có liên quan, hồi ức của câu
chuyện ấy lại hiện về. Tôi vẫn ngỡ chàng trai và cô gái ấy
như bao hôm nào cười nói bên nhau.
Tất cả những đẹp đẽ và ríu ran khi
ánh mắt thiên hạ đã dành cho họ sự ngưỡng mộ. Hạnh phúc của
hai con người chỉ đơn giản là một người thấy một người vui,
một người thấy một người an tâm, bình thản, được say mê làm
điều mình thích. Và một người, mãi cứ là người hì hụi tỉ
mẩn với những thứ chăm chút tự tay mình làm, còn một người,
an tâm với tình cảm của mình, và cứ vậy mải vui trong những
miền rong ruổi.
Tôi vẫn tưởng Hà Nội bé lắm, nhưng
Hà Nội có bé mấy, cũng dễ dàng gặp người thân quen để chào
đôi ba câu xã giao. Thế nhưng nó cứ thênh thang với những người
muốn chạm mặt mà mãi chẳng có cơ hội. Cảm giác như tôi lạc
anh dần. Câu chuyện tình ngày ấy xa nhòa dần.
"Cái chuyện cũ mà cô gái đã đơn
phương chàng trai, lẵng đẵng theo chàng trai nửa năm trời, bày
tỏ tình cảm của mình thẳng tưng và đơn giản.Hồi đáp cho tình
đơn phương chân thành ấy, là một chàng trai và một cô gái yêu
nồng nàn với một ranh giới rõ ràng.
Những tưởng mọi đẹp đẽ và tâm sức
của cô gái có một cái kết đáng ao ước như màu hồng cổ tích
cô gái ấy dệt lên. Một ngày vô tình, sau một thời gian đủ dài
và bền vững, họ chia tay."
Tôi chỉ còn có thể gọi đó là câu
chuyện cũ, và chàng trai ấy là người cũ. Người cướp mất
những thơ ngây trong tôi, tưởng chừng vòng tay ấy thật gần, nhưng
giờ đã là rất xa.
Không cam tâm khi bản thân luôn muốn tìm
một giải đáp. Tôi buông tay anh khi nước mắt còn chưa khô trên
má. Lạc lõng giữa mối quan hệ mà người đời gọi là hạnh phúc,
nắm tay anh, tôi chỉ thấy đơn độc bủa vây chính mình.
Tôi không thể kể anh nghe mọi vụn vỡ,
tôi còn chẳng tìm ra những khoảng riêng tư để ôm anh lấp đầy
nỗi nhớ. Chỉ thấy một đứa con gái mải miết chạy hồng hộc
trong nỗi cô đơn đến kiệt sức, anh vẫn dửng dưng và không nói
một lời.
Đến tận khi những vết thương đã lành, nhưng hằn sẹo vẫn còn nguyên vẹn trong kí ức, tôi gặp lại anh.
Anh có người mới.
Họ như câu chuyện của tôi nhiều tháng
năm về trước. Tôi quay về cái thời điểm mình đơn phương lẵng
nhẵng bám theo anh như một đứa trẻ phiền phức. Bất giác bật
cười, bất giác nước mắt cứ lăn mãi không ngưng.
Rất muốn hỏi giờ anh ra sao, rất
muốn hỏi anh chuyện với người mới thế nào? Nhưng tôi chỉ chết
lặng tại cái điểm câm vĩnh viễn ấy. Tôi bước đi, tạo cho mình
cái vẻ lạnh lùng mà nước mắt cứ tuôn rơi, như cái ngày năm cũ
chúng tôi cũng bước qua nhau đầy im lặng. Anh có như tôi, chờ
một câu níu kéo, chờ một cái ôm xiết chặt. Tôi đã giam cầm sự
tiếc nuối và tình thương của tôi chỉ để đổi lại sự tự do mà
anh muốn, xóa tan sự giằng xé trong một đứa con gái chẳng còn
giản đơn như tôi.
Vậy nhưng tôi vẫn cứ chờ, một lời
anh cần tôi, anh thương tôi. Thì lúc ấy, tôi đã đứng lại, và
chỉ trực chờ lúc ấy để ôm anh khóc dấm dứt vì tha thứ.
Ngày hôm nay, vẫn như câu chuyện hôm
ấy, chúng tôi lặng lẽ bước qua nhau. Chỉ khác là bên anh giờ
đã có một người mới. Tự an ủi mình rằng chúng tôi chỉ là
hồi ức của một câu chuyện cũ thôi, một cảm giác quay về, với
một người yêu cũ.
Người tôi thương có lẽ đã có sự tự do mà anh mong, một người con gái thấu hiểu anh như anh cần.
"Kiếp trước phải quay đầu nhìn nhau 500 lần, kiếp này mới có cái duyên gặp gỡ hay ở cạnh nhau".
Chỉ mình tôi vẫn lang thang và không
thể níu giữ sự bình yên cho chính con tim mình. Chỉ để tin vào
những định mệnh xa vời níu giữ trái tim con người với nhau.
Khi đã đánh đổi những ánh mắt dõi theo để nhìn lại cuộc sống
của anh, để vẩn vơ với những thứ đã qua, 500 cái ngoảnh đầu,
liệu anh và tôi có còn một lần vô tình để giao nhau như trong
câu chuyện cũ...
500 cái ngoảnh đầu, chỉ đánh đổi lấy một lần gặp gỡ mong manh.
Jannie
28.11.2016
28.11.2016
Nguồn: Đời sống phụ nữ



Không có nhận xét nào:
Write nhận xét