Con thật sự chẳng biết đi đâu, chẳng biết dựa vào ai cả! Mẹ, xa nhà, sao
mọi thứ lại khó khăn đến thế? Lớn lên sao con người ta lại nhiều tâm tư
đến thế? Trưởng thành sao lại cô đơn đến thế? Toàn thân cam chịu những
vết xước cứ liên tục rỉ máu mà khóc.
Con chỉ muốn về nhà thôi! Chẳng biết suy
nghĩ này có phải là loại suy nghĩ ích kỷ hay không? Vì ở thành phố, con
vẫn có những người bạn, trong số họ, ai thực tâm quan tâm con, con đều
biết, chỉ là không muốn biểu hiện ra ngoài. Có lẽ bởi nhiều lần kỳ vọng,
khiến bản thân thất vọng đã khiến con dần hình thành một lối suy nghĩ.
Và con cũng không thể hiểu cảm giác của bản thân từ đâu ra, khi giữa
những người quen, con chỉ cảm thấy mình lạc lõng. Con cảm nhận được
những khoảng trống không sao lấp đầy nổi và không một ai có thể giúp
con.
Những lúc như thế......con lại chỉ muốn
về nhà thôi mẹ ạ! Ngủ yên trên chiếc giường của con, ăn bữa cơm mẹ nấu
và ôm mẹ thật chặt để khóc nấc lên. Những điều tưởng như đơn giản ấy,
vậy mà bây giờ con lại chẳng thể làm, trái tim bảo con buông bỏ hết mọi
thứ đi, nhưng lý trí căn dặn con không được từ bỏ con đường mình đã
chọn. Thế là con cứ ôm trong mình nỗi lo lắng vì phải tìm cách xoay sở
cho cuộc sống của mình.
Lẽ ra lúc tâm sự những dòng này, con phải
nhắn tin cảm ơn mẹ đã sinh ra con trên đời, nhưng con lại cảm thấy quá
mệt mỏi, quá đỗi buồn phiền, con sợ mẹ lo lắng, chỉ biết để bản thân yếu
đuối một lúc.
Con thật sự không muốn ai nhìn thấy bộ
dạng ngớ ngẩn của con lúc ấy, con chỉ muốn bỏ đi đâu đó một mình, nhưng
mà thành phố tuy rộng, chỗ nào cũng toàn người là người.
Con thật sự chẳng biết đi đâu, chẳng
biết dựa vào ai cả! Mẹ, xa nhà, sao mọi thứ lại khó khăn đến thế? Lớn
lên sao con người ta lại nhiều tâm tư đến thế? Trưởng thành sao lại cô
đơn đến thế? Toàn thân cam chịu những vết xước cứ liên tục rỉ máu mà
khóc.
Mẹ, có phải mẹ đang vừa lo lắng, vừa phì
cười nếu đọc được những dòng này? Lúc tuổi mẹ bằng tuổi con bây giờ, mẹ
đã phải làm mẹ trẻ con, phải lo lắng đủ thứ trên đời. Ấy vậy mà con mới
bị sóng gió cuộc đời xô nhẹ một tí đã chỉ tay lên, than thân trách
phận, chỉ tay vào mặt người, nói kẻ xấu xa. Nhưng mà mẹ, con thật sự,
thật sự muốn về nhà! Con mệt mỏi lắm, chỉ muốn ôm mẹ mà thôi!
Nguồn: Tạp chí phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét