Ta cứ như một người nghĩ rằng mình đang bước lên những bậc thang của
hạnh phúc, rồi lại chợt trống rỗng nhận ra rằng ta chỉ đang rơi vào hố
sâu thăm thẳm, nơi ta thấy mình đơn độc và lạc lõng đến vô cùng...
Có những ngày ta thấy mình thực sự mệt mỏi với việc phải gắn kết cuộc sống của mình với một người khác. Ta nhận thức rõ rằng ta không thể cứ tiếp tục sống ở hiện tại nhưng lại dựa dẫm vào những hồi ức hạnh phúc. Chỉ là ta quá chán ghét ta của hiện tại, ta thấy mình ngột ngạt và mệt mỏi đến mức chẳng còn là chính mình!
Có những thứ vốn dĩ đã không nên bắt đầu...
Ngay lúc này, khi tôi đứng giữa những
ngổn ngang suy nghĩ có phải là quá muộn để dừng lại những điều vốn dĩ đã
không nên bắt đầu, hay lại buông trôi để nó tiếp tục...
Cuộc sống chính là chúng ta không thể
thay đổi bất cứ điều gì mình đã quyết định. Bắt đầu một cuộc hôn nhân là
như vậy! Là thứ khi đã ta đã vội vàng bước chân vào thì lại như con
đường không thể quay đầu lại. Ta nhớ mình cũng đã có một thời yêu đến
ngây dại, đến tưởng mình như những nhân vật trong truyện ngôn tình. Ta yêu hết cái nhiệt huyết của tuổi trẻ để vững tin rằng cưới nhau chính là
cái kết thúc viên mãn, là khởi nguồn cho sự kết nối hai con người, hai
tâm hồn. Ừ, ta đã từng tin như vậy để đến bây giờ nó là một sự thất vọng
quá lớn! Ta cứ như một người nghĩ rằng mình đang bước lên những bậc
thang của hạnh phúc, rồi lại chợt trống rỗng nhận ra rằng ta chỉ đang
rơi vào hố sau thăm thẳm, nơi ta thấy mình đơn độc và lạc lõng đến vô
cùng...
Ta cứ tự cho rằng mình trưởng thành và
hiểu rõ sự đời; nhưng thật ra ta chỉ là một đứa trẻ con ngu ngốc và khờ
dại khi đặt hôn nhân trên sự thơ ờ và thả trôi của chính mình. Yêu,
thương, rồi nghiễm nhiên trở thành những thói quen của nhau trong cuộc
sống; và cưới. Chúng ta chỉ đang cưới vì những thói quen có nhau trong
cuộc sống! Ta chẳng biết được đằng sau những nụ cười của những cuộc hôn
nhân ngoài kia có thực sự là " hạnh phúc"; nhưng ta không thể tự lừa dối
bản thân mình. Ta biết câu trả lời là gì!
Có những ngày ta thấy mình thực sự mệt
mỏi với việc phải gắn kết cuộc sống của mình với một người khác. Ta nhận
thức rõ rằng ta không thể cứ tiếp tục sống ở hiện tại nhưng lại dựa dẫm
vào những hồi ức hạnh phúc. Chỉ là ta quá chán ghét ta của hiện tại, ta
thấy mình ngột ngạt và mệt mỏi đến mức chẳng còn là chính mình! Có lẽ
ta sai rồi, có lẽ ta vốn dĩ không nên vẽ nên một thứ mà bản thân mình
không thể và cũng chẳng có cách nào hoàn thành được! Ta thương ta,
thương những thứ đè nặng lên tâm trí ta mà chỉ có mình ta phải chịu
đựng. Tất cả mọi thứ, có thể dừng lại được không? Ta muốn mình lại trở
về là ta của những ngày tháng tự do và tràn đầy sức sống, ta nhớ ta của
ngây ngô và nhiệt huyết. Ta nhớ ta cũng đã từng hạnh phúc, thực sự!
Nguồn: Đời sống phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét