Có ai không, dạy tôi cách để quên đi một người, dạy tôi cách quên đi quá khứ.
Quá khứ à, sao mày không ngủ đi, không để tao được yên, để tao còn phải bước tiếp chứ, tao đâu có ân hận, tao đâu có trách gì mày, sao mày không chịu buông tha cho tao. Tao thực sự mệt lắm rồi, mày biết không, mày không nhìn thấy nỗi buồn hằn sâu, lạnh lùng trong mắt tao à? mày không thấy tao đã thê thảm như thế nào vì mày à? Cái bây giờ tao cần là bình yên thôi!
Nhìn dòng người tấp nập trở về nhà, nhìn
những đôi tình nhân ấm áp, trò chuyện tình tứ với nhau giữa guồng quay
cuộc đời, tôi mỉm cười, 2 tay nắm chặt để lấy động lực mạnh mẽ, đôi mắt
chợt buồn chợt vui rồi đôi mắt ấy lạc vào khoảng lặng vô hình và vô hồn,
tôi nhận ra quá khứ vẫn còn đó, chưa bao giờ mất đi, nó chỉ chờ tôi
rảnh để lao đến, cào xé tâm hồn tôi thêm thảm thương và yếu đuối.
Tôi vẫn vậy, nhiều khi tôi chấp nhận cô
đơn là bạn mình, chấp nhận những nỗi đau họ gây ra cho tôi mà không một
lời oán trách, chấp nhận rằng giờ chỉ còn mình tôi và chỉ có tôi mới cứu
được tôi. Nhiều khi tôi ước ngày mai tỉnh dậy, tôi quên đi người đó,
mối tình đó, quên đi những lời hứa, quên đi họ là ai...
Tôi muốn đốt thư, muốn xóa ảnh, muốn xóa
kết bạn, chẳng muốn nhìn thấy họ nữa bởi nhìn thấy quá khứ, khóe mắt tôi
cay, nhưng tôi không khóc được, bởi lòng tôi mất cảm giác đau rồi, tôi
mệt lắm, làm gì còn sức mà khóc, tôi cô đơn lắm, khóc cho ai xem. Tôi
hèn quá, đó là sự thật, sao mãi tôi không chịu chấp nhận, phải chăng tôi
còn vấn vương, còn hi vọng gì ư? Có lẽ cũng một phần là vậy, một phần
là bởi những tấm ảnh ấy đẹp lắm, bức thư ấy tình cảm lắm, tôi hiểu họ đã
từng yêu nhau rất nhiều, đã từng rất cố gắng vì nhau, và một thời nó đã
từng là niềm hạnh phúc của tôi cơ mà.
Cô gái 20 tràn đầy mạnh mẽ, đầy kiêu hãnh,
không sợ đau khổ của 2 năm trước đâu rồi? Sao giờ chỉ thấy một cô gái
22 với trái tim run rẩy, rỉ máu, với ánh mắt vô hồn, thụ động và thu
mình lại như vậy. Phải chăng cô đã hi sinh rất nhiều để rồi nhận lại quá
nhiều đắng cay khiến cô sợ hãi, cô mất niềm tin, cô muốn buông xuôi,
tim cô trào dâng hận thù quá khứ.
Cô gái à! quá khứ không có lỗi, cô đừng
trách quá khứ đeo bám cô, do cô không chịu chấp nhận quá khứ thôi. Tôi
chắc chắn sau này cô sẽ phải cảm ơn quá khứ vì quá khứ khiến cô mạnh mẽ,
quá khứ cho cô hiểu tình yêu không phải là duy nhất, không có gì là mãi
mãi, trên đời không có gì là lừa dối nhau cả chỉ là lời hứa đã thay đổi
theo thời gian và méo mó theo biến cố của cuộc đời.
Ông trời để anh rời xa tôi là vì muốn tôi
bên cạnh người đàn ông hợp với tôi hơn. Hãy dọn quá khứ vào 1 góc nào
đó, để cho lòng mình được bình yên, để trả lại thần thái cho đôi mắt ấy,
trả lại tuổi thanh xuân cho 1 kiếp người. Cô phải hiểu, hạnh phúc nằm
trong tay mình như những đường chỉ tay vậy. Và chúng ta chỉ có thể
trưởng thành khi biết chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại và hướng tới
tương lai. Rồi cô sẽ làm được, hãy là một cô gái 22 đầy bản lĩnh! Cô
xứng đáng được bình yên....
Nguồn: Tạp chí phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét