Cuộc sống này khó khăn thật nhưng nếu chọn được một niềm vui giữa vô vàn
cái khó khăn ấy, chọn được người để thương giữa rất nhiều lớp mặt nạ
kia thì đã dễ thở hơn rất nhiều rồi.
Ít nhất biết rằng mình còn lòng tin vào một người, còn tin vào chút niềm vui sót lại, còn tin vào câu chuyện Bạch Tuyết là những vở tuồng cho cuộc sống có hậu.
Tôi chạy hối hả ra màn mưa lất phất chỉ
để vào quán gọi một ly cafe nóng. Trời bên ngoài lành lạnh, tôi đưa mắt
nhìn quanh góc quán, đột nhiên cảm thấy hình như lâu rồi mình không cầm
bút. Tôi im lặng, chẳng biết là cảm xúc đến từ đâu, tôi vội vàng nhìn ra
ngoài ô cửa, những hạt pha lê lóng lánh bán vào tấm kính lớp màn sương
mờ đục khó định hình.
Tôi chợt cười, nhận lấy ly cafe nóng trên tay rồi nhẹ nhàng hốt từng ngụm.
Mùi cafe tan nhẹ trong cổ họng, dáng vẻ
mơ màng của ai đó hiện ra trong màn mưa. Cuộc sống bận rộn, con người ta
lại phải hoạt động liên tục, vốn dĩ không hề biết giây phút sau mình sẽ
gặp gì nên cứ sống chết hết mình với hiện tại, đôi khi lại quên thời
khắc chậm rãi mỏng manh này.
Cuộc sống này khó khăn thật nhưng nếu
chọn được một niềm vui giữa vô vàn cái khó khăn ấy, chọn được người để
thương giữa rất nhiều lớp mặt nạ kia thì đã dễ thở hơn rất nhiều rồi. Ít
nhất biết rằng mình còn lòng tin vào một người, còn tin vào chút niềm
vui sót lại, còn tin vào câu chuyện Bạch Tuyết là những vở tuồng cho
cuộc sống có hậu.
Hình như cuộc sống quá tròn đầy, con
người ta lại ít viết hơn hẳn, cảm xúc đầu đời bâng quơ bị bỏ quên bởi nụ
cười của ai đó, bởi gói ô mai nho nhỏ còn để trong hộc bàn. Tôi vốn
không hiểu thế nào là yêu, chỉ biết thương một người là cảm xúc ngây ngô
khó tả. Mình bảo mình thích cậu, cậu lại nghĩ mình yêu cậu? Cuộc sống
này chính là buồn cười như vậy, con người ta đôi lúc hay ảo tưởng về một
vị trí đặc biệt xa xôi nào đó mà bản thân không thể đến gần cũng không
thể góp mặt.
Có chăng trong tim họ, ta là khoảng
trống chênh vênh khó gọi tên, họ gọi ta là bạn cũng không phải mà gọi
người thương thì lại không đành. Có rất nhiều người loay hoay bởi lớp
bao bọc khoảng trống đó, có người muốn thoát ra lại có người cứ ngồi yên
mà hưởng thụ, cảm nhận chút cảm xúc mà người ta vốn dĩ chẳng đặt tên
cũng chẳng biết phải gọi ra sao. Có những người như thế, họ lặng lẽ đến
mức đôi lúc quên đi sự tồn tại của bản thân. Đôi lúc vì khoảng trống nhẹ
tênh đó mà liều mạng bảo vệ, cũng không biết có giá trị gì.
Tôi nghe mùi nước mưa thoang thoảng qua
cánh mũi, hình như đông gần về, không khí se lạnh mùa Giáng sinh khiến
tâm trạng người ta khó diễn tả. Có tiếng gây nhau của cặp đôi cuối bàn
rồi tiếng đánh phím của cô nàng công sở. Tôi thích dịu dàng như vậy mà
quan sát cuộc sống, tôi không đến gần họ, không biết họ nghĩ gì nhưng
lại thích cái nhìn tổng quát, bao quát về họ. Nó khiến tâm hồn xáo động
của tôi bỗng vang lên một vài khúc ca nhẹ nhàng, giống như cuộc sống này
không vô cảm như ta vẫn nghĩ.
Tách café trên tay cũng nguội dần, thu
ngân nhìn tôi vẻ khó hiểu, tôi không bước vào bàn chỉ đứng ở quầy pha
chế rồi nhìn ngắm xung quanh. Lát sau tôi bước ra ngoài, đặt thêm ít
tiền dưới đế ly café rồi mỉm cười: "Tiền thuê trả mặt bằng!". Cô ta nhíu
mày, miệng lẩm bẩm: "Đồ điên!".
Điên khùng như vậy đấy, thế mà cũng
chẳng có ai phàn nàn về việc tôi bỏ số tiền ấy ra. Con người vốn là như
vậy, họ trách móc, họ oán hận, họ vẫn yêu. Họ nói tiền không là gì, họ
bỏ mặc, cuối cùng họ vẫn lấy.
Có một số chuyện, bản thân không kiểm
soát được, chỉ có thể chấp nhận hoặc thỏa hiệp theo một nguyên lý nào đó
mà chính bản thân ta mới có thể thanh thản, nhẹ nhàng. Bởi ta mới bảo,
đời có lắm cái lý do, thôi thì sống theo ý mình, giống như chàng ca sĩ
nào đấy bảo: "Mình thích thì mình làm thôi." Gò bó làm gì, cuộc sống đâu
có nhiều nguyên tắc thế!
Nắng lên rồi, lại bắt đầu sang một trang mới.
Nguồn: Đời sống phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét