Nửa đêm anh mang quà đến. Tôi giận nên vứt luôn hộp quà vào bàn, nắp hộp
mở bung ra. Một chiếc chìa khóa nhỏ rơi ra cùng mảnh giấy nhỏ và rất
nhiều hình ảnh...
Ngày tôi yêu anh, ai cũng lắc đầu thở
dài. Nhà anh không chỉ nghèo mà còn đông anh chị em. Tính anh thì quá
cẩn thận và có phần keo kiệt. Ai cũng nói tôi yêu anh là sai lầm, là tự
hại hơn nửa đời còn lại của mình.
Lúc đó tôi chỉ thấy anh hiền lành, chu đáo và biết cách tiêu pha tiết kiệm chứ
không phung phí như những gã trai khác. Lương hàng tháng hơn 20 triệu
anh dành để chi tiêu trong gia đình, một phần thì dành dụm. Anh rất ít
khi mua quần áo mới vì sợ tốn nhiều tiền. Nhưng khi mua sắm cho tôi, anh
lại rất thoáng. Tôi cũng không sợ chuyện gia đình anh đông người vì tôi
thấy họ rất thật thà, dễ chịu.
Yêu được gần 1 năm thì chúng tôi tổ chức
đám cưới. Điều làm tôi bất ngờ nhất là tất cả chi phí cưới hỏi hơn 100
triệu đều do một mình anh cáng đáng. Bố mẹ, anh chị anh chỉ cho thêm một
ít làm vốn. Tôi hỏi tiền ở đâu anh có thì anh trả lời rất thật: “Anh đi
làm để dành hàng tháng đều tiết kiệm gửi vào ngân
hàng. Mình cưới vợ cho mình chứ cho ai mà bắt bố mẹ phải lo lắng. Bố mẹ
đã nuôi anh đến thế này rồi thì anh phải tự lo cho cuộc sống của anh
thôi”. Tôi đã rất xúc động khi nghe anh nói thế.
Cũng vì chuyện nhà cửa mà chúng tôi xích mích nhiều lần. (Ảnh minh họa)
Cưới về tôi ở nhà chồng. Lúc này tôi mới
cảm nhận được sự bất tiện khi người nhà quá đông. Tôi không thể tự do
muốn ăn gì thì ăn. Khi nào thèm quá thì tôi lại phải rủ chồng ra quán ăn
cho đỡ bị dị nghị. Nhà chật người đông nên ngay cả chuyện vợ chồng tôi
cũng khó khăn. Chúng tôi phải hành động nhẹ nhàng hoặc lâu lâu lại ra
nhà nghỉ cho thoải mái. Tôi thường xuyên nói với chồng về mơ ước có một
căn nhà riêng, nhỏ thôi nhưng thoải mái là được.
Vậy mà đến khi con 2 tuổi, tôi vẫn chưa
thể có được điều ước đó. Nhà nhỏ, chật khiến mọi sinh hoạt của mẹ con
tôi diễn ra rất hạn hẹp và khó khăn. Nhiều lần tôi đòi ra riêng nhưng
chồng tôi đều không đồng ý với thái độ khó chịu. Cũng vì chuyện nhà cửa
mà chúng tôi xích mích nhiều lần.
Không chỉ thế chồng tôi ngày càng bộc lộ
rõ tính keo kiệt. Lương hàng tháng của anh giờ hơn 30 triệu nhưng anh
chỉ đưa tôi 7 triệu lo cơm nước, sữa cho con. Thiếu thì tôi tự lấy lương
tôi để bù vào. Tôi hỏi thêm là bị anh nạt nộ hoặc nhăn nhó ngay. Chính
tôi cũng không biết số tiền còn lại anh làm gì, cho ai?
Anh làm ngày làm đêm chẳng dành cho mẹ
con tôi khoảng thời gian trống nào. Tôi muốn anh đưa đi chơi, đi siêu
thị đều nhận được câu trả lời là “Anh bận làm/ Anh tăng ca…” khiến tôi
phát chán.
Đọc tờ giấy, cầm chìa khóa nhà trên tay rồi xem những ảnh chụp ngôi nhà mà tôi khóc lúc nào không hay. (Ảnh minh họa)
Tuần trước chúng tôi cãi nhau một trận
lớn. Con sốt cả đêm nhưng anh vẫn không về đưa bé đi viện. Tôi đành phải
nhờ anh chồng đưa đi. Dù đã báo tin nhưng tới sáng hôm sau anh mới chạy
tới. Vội vã nhìn con được một tí anh lại đi ngay. Nhìn anh đi, tôi tức
giận đến trào nước mắt. Sau khi xuất viện, tôi đưa thẳng con về ngoại mà
không hề nói năng với chồng. Tôi còn làm đơn và định sẽ nộp luôn mà
không cần chồng kí.
Thế mà gần nửa đêm hôm qua, chồng tôi
đến. Anh buồn buồn đưa cho tôi hộp quà nhỏ bảo chúc mừng sinh nhật tôi,
anh ôm con một lúc rồi về. Tôi giận nên vứt luôn hộp quà vào bàn. Hộp
quà mở bung ra. Một chiếc chìa khóa nhỏ rơi ra cùng mảnh giấy nhỏ và rất
nhiều hình ảnh.
“Cuối cùng anh đã làm được điều em mong
ước. Nhưng anh không hề biết rằng vì nó, anh lại làm tổn thương em nhiều
đến vậy. Nhà anh đã mua, chỉ chờ em về để làm sổ đỏ. Anh làm tất cả chỉ
để mang lại cuộc sống tốt nhất cho em và con mà thôi”.
Đọc tờ giấy, cầm chìa khóa nhà trên tay
rồi xem những ảnh chụp ngôi nhà mà tôi khóc lúc nào không hay. Hình ảnh
anh làm ngày làm đêm lại hiện về trong đầu tôi. Suốt mấy năm nay anh tiết kiệm chưa
từng mua một bộ đồ mới hay đi ăn một món gì đó ngon lành. Hóa ra tất cả
tiền anh đều giành cho căn nhà này. Ngày mai tôi sẽ bế con về, sẽ nói
cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã hy sinh cho tôi và con.
Nguồn: Báo phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét