Con chỉ muốn mình mãi là trẻ nhỏ để hàng ngày chạy quanh khắp xóm chơi
với lũ bạn, để được mẹ chăm sóc lo cho từng miếng ăn giấc ngủ, để được
làm lũng mẹ mua cho cái này cái kia mỗi khi con biếng ăn, để được mẹ vỗ
về mỗi khi con bị bắt nạt.
Con ghét cái cảm giác ấy, nó làm con trở
thành kẻ yếu đuối. Những lúc như thế con chỉ muốn được trở về nhà, xà
vào lòng mẹ, thủ thỉ với mẹ mọi chuyện và ôm mẹ ngủ một giấc thật sâu để
cảm nhận cái sự bình yên của cuộc sống.
Những lúc yếu lòng, con cảm thấy bản
thân thật nhỏ bé, kém cỏi. Dường như cả thế giới đều quay lưng lại với
con, con cảm thấy cô đơn lạc lõng trong chính cuộc sống của mình. Những
lúc như thế con lại nghĩ về gia đình mình, con thèm được về nhà.
Người ta bảo con là một cô gái mạnh mẽ
lắm, mọi chuyện con đều có thể tự giải quyết được, con không cần sự giúp
đỡ hay thương hại từ người khác. Chính vì thế mà con luôn bắt bản thân
phải gồng mình với mọi chuyện và phải làm tốt mọi thứ.
Chắc có lẽ vì thế nên dù có chuyện gì
xảy ra, dù có gặp khó khăn như thế nào con cũng không muốn mọi người
biết và dần dần nó trở thành thói quen trong con.
Mạnh mẽ như thế nhưng bất chợt một ngày
nào đó hay một thời điểm nào đó, trong lòng con lại cứ thấy mọi thứ sao
nó ngổn ngang đến thế, con không tài nào sắp xếp được chúng, con lại bắt
đầu rơi vào một vòng luẩn quẩn hết chuyện này đến chuyện khác mà con
không thể nào giải quyết được.Con dần dần rơi vào trạng thái mất cân
bằng, con mệt, con chán, con muốn chạy trốn khỏi cuộc sống này và con
ghét chính bản thân con lúc đó.
Những lúc con yếu lòng là những lúc con
suy nghĩ tiêu cực nhiều lắm, con mất niềm tin vào cuộc sống, con chả
nghĩ được điều gì tốt đẹp cả. Con chỉ thấy hình ảnh của mẹ xuất hiện
trong đầu con. Đó là những lúc con thèm khát được về nhà, được ăn bữa
cơm gia đình, được trò chuyện tâm sự cùng mẹ và được ôm mẹ ngủ một giấc
thật sâu.
Nguồn: Báo phụ nữ


Không có nhận xét nào:
Write nhận xét